người sáng tác “Người phái nữ quỳ” nổi tiếng đã ra đi – Sinh trắc vân tay Infolife

Nhiều bạn đọc hẳn còn nhớ truyện ngắn “Người phái nữ quỳ” của Trần tương khắc (một bút danh của phòng văn Lê Văn Ba) đã tương khắc họa nên hình ảnh ko dễ quên của 1 thời mà văn chương cũng như tùng san ở Việt Nam đã “Nhìn thẳng vào sự thực” như lời Tổng bí thơ Nguyễn Văn Linh.

Nhớ lần tôi đi dự Ngày Thơ Việt Nam, gặp nhà văn Lê Văn Ba cùng vợ và phụ nữ đầu, cháu Hà đang mài miệt ngắm cảnh, đọc thơ trong khuôn viên Văn Miếu – Văn Miếu. Thấy ông khỏe mạnh, nhanh nhẹn, tôi thật mừng.

Giờ nghỉ giải lao Đại hội Nhà văn Việt Nam lần trước, nhà văn, nhà báo Lê Văn Ba mang tới tặng tôi cuốn “Nhà văn Việt Nam trong nhà tù quân xâm lăng” dày gần 1.500 trang.

Tôi thực sự ngạc nhiên. Một nhà văn ngoài 80 tuổi còn bỏ công sức của con người sưu tầm và biên biên soạn được một cuốn sách tương tự quả là đáng nể.

image0 (1).jpeg -0
Viết tận nhà vườn Sóc Sơn.

Đọc nội dung bài viết của Trần Bảo Hưng và hồi ký của chính người sáng tác in trong cuốn sách tôi biết thêm nhiều điều về nhà văn, nhà báo Lê Văn Ba, người đã từng là sếp cũ của tôi trong nhiều năm.

Nhà báo, nhà văn Lê Văn Ba đã hoạt động và sinh hoạt trong Tổ chức Thanh niên Hà Thành thời chống Pháp, có lần bị bắt, bị giam cầm hơn 1 năm ở nhà tù Hỏa Lò (Hà Thành). Ông đã có mấy cuốn sách viết về nhà tù như “Kể chuyện nhà tù Hỏa Lò” (2004); “Thơ viết trong nhà tù Hỏa Lò” (2006); “Nhà tù Hỏa Lò, trường học yêu nước và cách mệnh” (2009).

Tôi đã từng nghe nói tới những tấm gương yêu nước của những nhà văn, thi sĩ Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử vinh quang chống ngoại xâm của dân tộc. Nhưng khi đọc “Nhà văn Việt Nam trong nhà tù quân xâm lăng” tôi mới biết được rõ ràng, biết được nhiều điều mà lâu nay tôi chưa thể mường tưởng. Việc tập hợp được những tư liệu tương tự, nhất là việc lý giải được xuất xứ, lịch sử vinh quang chào đời của những tư liệu đó quả là đáng quý, nhất là trong tuổi hiện nay, trong khi văn hóa đọc, trong khi lớp trẻ nhiều người còn tồn tại biểu thị thờ ơ, hiểu biết kém cặn kẽ lịch sử vinh quang văn hóa cũng như lịch sử vinh quang chống ngoại xâm của dân tộc.

Tôi thường ngâm ngợi câu thơ nổi tiếng của Đặng Dung: “Nợ nước chưa xong đầu đã bạc/ Mấy độ mài gươm bóng nguyệt tà” mà bây giờ mới biết được xuất xứ của bài thơ “Cảm hoài” nổi tiếng nhờ đọc cuốn sách này.

cũng có thể có người bảo tôi rằng, bây chừ muốn tìm kiếm thông tin gì thì gõ vào Google là có hết. Tất nhiên, thời nhát đương đại, ko chỉ có tìm trong sách mà ta rất có thể tìm kiếm qua các trang mạng. Nhưng, ko hiểu nhiều sao tôi vẫn cho rằng những cuốn sách (tất nhiên là sách nghiêm trang) là nơi đáng tin cậy nhất.

Khi tôi làm cuốn “Những câu thơ hay Đông – Tây – Kim – Cổ” (Nhà xuất bản Giáo dục, ấn hành năm 2013), tôi mới hiểu hết cái cực nhọc của những người làm sách nghiên cứu và phân tích, sưu tầm, biên soạn mà trong mỗi cuốn sách đó có nhiều người sáng tác, ở nhiều nơi và nhiều thời kỳ lịch sử vinh quang ko giống nhau.

nên chi tôi rất kính nể những nhà báo, nhà văn, thi sĩ dày công tìm tòi. biên soạn những cuốn sách tương tự, như nhà văn, nhà báo Lê Văn Ba đã làm.

Nhà văn, nhà báo Lê văn Ba đã từng bị thực dân Pháp bắt đi tù khi ông còn hoạt động và sinh hoạt bí mật trong Tổ chức Đoàn Thanh niên Hà Thành. bởi thế, khi bỏ công sức của con người làm cuốn “Nhà văn Việt Nam trong nhà tù quân xâm lăng”, hẳn ông đã gửi nhiều tâm huyết vào đó. Hẳn ông rất hiểu rõ sâu xa nổi khổ cũng như ý chí kiên cường của người cầm bút trong cảnh tù đày thời thực dân phong kiến.

Nói tới nhà văn, nhà báo Lê Văn Ba, tôi lại nhớ về 1 thời làm báo với nhiều kỷ niệm khó quên.

sau khoản thời gian tốt nghiệp ĐH Tổng hợp Văn, tôi gia gia nhập quân đội và là sĩ quan điều khiển và tinh chỉnh hoả tiễn trong chiến tranh chống Mỹ. Năm 1975, sau ngày miền Nam được viên mãn phóng thích, tôi chuyển về làm người săn tin Báo Tiền phong.

Hôm thứ nhất tới nhận việc, lãnh đạo báo cắt cử tôi về làm ở Ban Công nghiệp.

“Lên gặp nhà báo Lê Văn Ba nhé, ông ấy là trưởng phòng ban của cậu” – người phụ trách tổ chức của báo Tiền Phong lúc đó bảo tôi.

Tôi lên tầng ba để tung ra người trưởng phòng ban mà tôi chưa hề biết mặt. Nhưng, hôm ấy ko gặp được ông. Mọi người bảo vợ ông vừa sinh con trai, ông ấy đang ở nhà.

về sau tôi mới biết, con trai ông, cháu Trần Toàn Thắng sinh đúng ngày tôi về nhận việc ở Báo Tiền phong. Hôm sau gặp tôi, ông bảo: “nhân ngày đại thắng ngày xuân này, tớ đặt tên cháu là Trần Toàn Thắng đấy”.

Những ngày làm người săn tin ở Ban Công nghiệp báo Tiền phong tôi được nhà báo Lê Văn Ba tận tình tương trợ. Ông là người cẩn trọng, chịu thương chịu khó và rất nghiêm tương khắc với người săn tin. nội dung bài viết của tổ chức chúng tôi ông đọc rất kỹ, sửa từng câu, từng chữ, mỗi lần tôi được cử đi viết bài ông dặn xuống hạ tầng chế tạo phải gặp ai, hỏi han điều gì, về nhà phải trình báo rõ ràng trước lúc viết.

rất có thể là do tuổi xanh, do là người học văn và say làm thơ nên tôi chỉ thích viết những gì mà tôi cảm thấy xúc động, cảm thấy mới, thấy lạ…Và điều đó có vẻ ko thích hợp lắm với ko khí tùng san thời bấy giờ, cuối những dăm bảy mươi của thế kỷ trước nên nhiều nội dung bài viết của tôi bị nockout, ko được đăng và bị cắt bỏ rất nhiều…

Tuy tôi nhận thấy nhà báo Lê Văn Ba là người có quan niệm chính thống, có nhẽ trong thâm tâm ông ko thích lắm những người tơ mơ thơ phú và hơi ngang như tôi. Nhưng, tôi thấy ông rất tận tình, để tâm chỉ bảo từng ly từng tý, tôi cũng rất thích tới chơi với mái ấm gia đình ông, vợ ông, các con ông đều sống thực tình…

Tôi cũng có thể có được điều như ý là công việc trong một cơ quan tùng san có nhiều nhà văn, thi sĩ nổi tiếng như Bùi Ngọc Tấn, Lê Minh Khuê, Sơn Tùng, Phan Cung Việt… Nhà văn, nhà báo Lê Văn Ba gần đây mới được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam, nhưng ông đã say mê văn hoa từ lâu, đã có nhiều truyện ngắn, nhiều phóng sự được bạn đọc rước nhận. Ông là người Hà Thành nên luôn đau đáu với những vấn đề của Thủ đô suốt bao năm qua.

Khi tôi lên thay ông phụ trách Ban Công nghiệp rồi Ban kinh tế tài chính của Báo Tiền phong, ông chuyển sang làm ở Báo Đại kết đoàn. sau khoản thời gian nghỉ hưu, ông về làm Phó Tổng biên biên soạn Báo Người cao niên. Cả cuộc thế của phòng văn, nhà báo Lê Văn Ba luôn gắn bó với đề tài người Hà Thành. Ông đã có được nhiều tư liệu quý, nhiều vốn sống phong phú, nhiều nghị lực vượt khó để khi ông với nhân cách là 1 trong mỗi nhà văn, ông đã làm được những cuốn sách công phu, đáng nể như cuốn “Nhà văn Việt Nam trong nhà tù quân xâm lăng” mà tôi vừa nói tới.

tìm hiểu thêm từ: vnca.cand.com.vn

Tham gia bình luận:

Contact Me on Zalo
0968.308.418